Thứ Hai, ngày 12 tháng 1 năm 2015

Đừng hỏi tại sao!…

Nguyễn Thanh Cường
Ngày mới “phỏng dái”, Y vào Xì Gòng lúc mới 4 tuổi.
Cha dắt Y về ở 59 Lý Tự Trọng (đối diện tòa nhà VinCom bây chừ).
Y sướng lắm, ngoài cổng thì có lính gác, trong phòng thì mát lạnh (mấy thằng Phú Lang Sa xây nhà hay thiệt, hông có máy lạnh, cũng chẳng cần quạt… vậy mà trong phòng lúc nào cũng mát, mát lạnh).
Cái sướng nữa là tòa biệt điện này có 1 nhà kho, trong kho thì đủ các loại máy móc dây nhợ lùng nhùng, Y không dám rớ!
Nhưng Y biết mấy món mà Cha Mẹ Y cực kỳ quý khi còn ở ngoài Hà Nội!
Đó là mấy bộ… xích, líp, moay-ơ của xe đạp, Y đã chứng kiến Cha y tỉ mỉ lau chùi 1 cái líp xe đạp, gói giấy dầu rồi cất kỹ trong thùng gỗ thông, loại thùng đạn mà ngày xưa các đồng chí “4/16″ viện trợ cho Bắc Việt đánh Mỹ!
Bây giờ thì Y tha hồ mà tháo xích líp, bạc đạn… ra mà làm đồ chơi, Y sướng lắm…
“Tạch” một phát, Cha Y đi công tác, Y không thể ở nhà một mình được.
Thế là Cha dắt Y về giao cho… Má (!)

Thứ Hai, ngày 05 tháng 5 năm 2014

Những mẩu chuyện nhỏ

Sưu tầm 
1. CHUYỆN CÁI VÉ
Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:
“Người lớn: $10.00
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí”
Đọc xong, ông nói với người bán vé:
- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.
- Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.
- Vâng.
- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.
- Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

Thứ Tư, ngày 25 tháng 12 năm 2013

CON DÊ CỦA ÔNG SEGUIN

Alphonse Daudet
Hà Kỳ Lam dịch
Mãi mãi rồi anh cũng sẽ không đổi tính, anh Gringoire (1) ạ.
Sao! Người ta cho anh một chân ký giả trong một nhật báo giá trị ở Paris, thế mà anh cả gan từ chối…Nhưng anh hãy nhìn cái áo thủng kìa, cái quần xốc xếch kìa, gương mặt gầy kêu đói kìa. Ấy thế mà, đấy là nơi mà sự say sưa những vần thơ đẹp đưa anh đến! Đấy mười năm tận tụy phụng sự  để rồi chỉ có được bấy nhiêu. Mãi rồi anh không xấu hổ ư?

Anh đi làm ký giả đi, đồ ngu! Anh làm ký giả đi! Anh sẽ lãnh được những đồng tiền hoa đẹp, anh ăn ở nhà hàng Brébant, và anh có thể hiện diện trong các buổi công diễn đầu (2), với ngòi bút mới giắt trên mũ bẹt.
Không à? Anh không muốn à? Anh muốn sống tự do tuỳ thích cho đến suốt cuộc đời ư? Vậy, anh hãy nghe qua câu chuyện “Con dê của ông Seguin”. Rồi anh sẽ thấy muốn sống tự do có lợi hại gì. Ông Seguin không lần nào được may mắn với bầy dê.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 10 năm 2013

Chuyện người có bộ óc vàng

Alphonse Daudet
Dịch giả: Lê Thanh Hà 
Tặng bà đòi kể chuyện vui.
Thưa bà, tôi cảm thấy như có điều ân hận khi được đọc thư bà. Tôi tự trách mình đã để cho những chuyện của mình đượm hơi nhiều màu tang tóc, và tôi hứa hôm nay sẽ kể bà nghe một điều vui, vui đến điên lên được.
Thực ra, tại sao tôi lại có thể buồn được nhỉ? Tôi sống cách xa sương mù Pari hàng ngàn dặm, trên một ngọn đồi rực rỡ nắng vàng, giữa xứ sở của tiếng trống và rượu nho hương. Quanh nhà tôi, chỉ toàn là nắng và nhạc; tôi có dàn nhạc của chim bạc bụng, những cuộc hợp tấu của chích chòe; buổi sáng chim mỏ nhác cất lời ca: Curơli! Curơli!, buổi trưa đến lượt ve sầu; rồi tiếng tiêu của mục đồng và tiếng cười của các cô gái tóc nâu xinh đẹp vang lên trong vườn nho... Thực vậy, chọn nơi này mà nghiền ngẫm sầu tư thì chẳng đúng được nào; lẽ ra tôi phải gửi đến các phu nhân những áng thơ hồng và những chiếc lẵng chứa đầy truyện diễm tình. Nhưng không! Tôi còn ở gần Pari quá. Ngày nào Pari cũng đem lại cho tôi, đến tận hàng thông của tôi những mảnh tình buồn của nó...

Thứ Năm, ngày 25 tháng 7 năm 2013

Buổi học cuối cùng

Alphonse Daudet
Sáng nay tôi đi học muộn và rất sợ một trận quở mắng. Thầy Hamel nói rằng sẽ kiểm tra chúng tôi về phân từ mà tôi thì chưa biết một chữ nào cả. Tôi định trốn học và chơi cả ngày ở ngoài trời. Hôm nay trời ấm và quang đãng. Chim hót líu lo bên bìa rừng, và quân Phổ đang tập luyện trong cánh đồng sau xưởng cưa. Những thứ này thực sự hấp dẫn hơn quy tắc về phân từ, nhưng tôi vẫn có đủ sức mạnh để kháng cự và chạy vội đến trường. Khi tôi đi ngang qua tòa thị chính, một đám đông đang tụ tập trước bảng thông báo. Suốt hai năm qua chúng tôi đã đón nhận toàn tin xấu tại đây: những cuộc chiến bại, những cuộc tuyển lính, những lệnh của sỹ quan chỉ huy. Tôi tự nhủ, vẫn không dừng lại:
‘Còn gì có thể xảy ra bây giờ được nữa?’

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 6 năm 2013

Những vì sao

Alphonse Daudet
Người dịch:Trần Viết Minh Thanh
Trong thời gian chăn súc vật tại Luberon, tôi đã trải qua nhiều tuần liên tiếp không trông thấy một bóng hình, chỉ một mình tôi trên cánh đồng xanh với chú chó Labri, và đàn súc vật. Thỉnh thoảng tôi có nom thấy một ẩn sĩ sống vùng Mont de L’ure đi ngang qua để kiếm, chắc để tìm kiếm các vật dụng cần thiết. Vài khi tôi cũng gặp mấy khuôn mặt đen nghịt của những người phu mỏ vùng Piémont; nhưng tất cả đều có dáng vẻ dửng dưng, lặng lờ. Có lẽ vì sống đời cô độc quen rồi, họ đánh mất bản tính thích chuyện trò của loài người. Họ cũng chẳng màng biết đến bất cứ câu chuyện thời sự nào đang được bàn tán trong những làng hay tại các thành phố dưới đồng bằng.

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 6 năm 2013

Dọn đến nhà mới

Alphonse Daudet 
"Bầy thỏ quả là đã sửng sốt!... Bấy lâu nay, thấy cổng cối xay đóng im ỉm, cỏ mọc lấn chân tường và nền nhà, thỏ ta cứ ngỡ cái giống người xay bột thế là đã tuyệt diệt, chẳng còn ai. Và, thấy được chỗ tốt, chúng bèn biến nó thành một đại bản doanh, một trung tâm hoạt động chiến lược: cái cối xay Jemmáp (1) của bầy thỏ... 
Đêm đầu tiên tôi đến đây, thật chẳng dám nói ngoa, có tới hai chục chú thỏ ngồi quây tròn trên nền nhà xay đang duỗi cẳng sưởi ánh trăng lọt vào... Cánh cửa trên mái vừa hé mở thì frrựt!... Đám quân đồn trú tán loạn và cả một bầy mông thỏ trắng phơi ra, cong đuôi chạy biến vào bụi rậm. Tôi rất mong chúng quay lại.