Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Thư gửi người đàn bà không quen biết (chương 1)

André Maurois
Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê
Chương 1
Gặp gỡ

Tối nọ tôi đi coi hát ở Hí viện Pháp; tôi không đi một mình. "Chỉ là Molière", nhưng Molière đã được hoan nghênh nhiệt liệt. Hoàng hậu Iran cười; Robert Kemp có vẻ sung sướng; Paul Léautaud làm cho mọi người nhìn. Một bà ngồi cạnh tôi nói với chồng: "Em sẽ điện thoại cho dì Clémence hay rằng em đã thấy Léautaud; dì sẽ thích lắm."

Cô ngồi trước mặt tôi, quàng áo lông chồn trắng và đong đưa, như thời Musset, "một cần cổ mảnh khảnh và đẹp dưới một mớ tóc đen". Trong khi tạm nghỉ, tôi nghe thấy cô nghiêng qua phía một cô bạn, vui vẻ hỏi:"Làm sao cho người ta yêu mình nhỉ?" Tôi cũng muốn ngã về phía cô và dẫn lời của một người đồng thời với Molière: "Muốn lấy lòng người khác thì phải nói về cái gì họ thích, làm động lòng họ, tránh bàn cãi về những điều tầm phào, rất ít khi đặt câu hỏi và đừng bao giờ cho họ nghĩ rằng mình có thể có lí hơn họ."

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Đoạn kết của câu chuyện cổ tích (phần cuối)

Jack London
 Nguồn ảnh: Internet
(Tiếp theo và hết)
Trong số hàng trăm con thỏ người ta mang đến, ông chọn, rồi thử, làm đi làm lại, cuối cùng mới chọn được con vừa ý. Ông đã dùng đến giọt thuốc mê cuối cùng và đã hoàn thành việc ghép xương, xương tươi ghép với xương tươi, người sống ghép với thỏ sống, bó vào nhau thật chắc và bất động.

Rồi trong suốt cả thời kỳ thử thách, đặc biệt là khi Xtơ - reng khoẻ lại, giữa Lin - đê và Mét - giơ diễn ra một cuộc trao đổi. Lin - đê chẳng tỏ ra thân mật, mà Mét - giơ cũng không chống đối.

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Đoạn kết của câu chuyện cổ tích (phần 3)

Jack London
 Nguồn ảnh: Internet
(Tiếp theo)
"Đi ra." - ông kêu lên.
"Ông có muốn giúp gì không ạ...?"
"Cút, đi đi! Đi lấy 1 thùng nước! Để ở bên ngoài ấy!"
"Anh định...?" - chị bắt đầu run.
"Định tắm!"
Chị chùn lại trước sự tàn bạo đó, môi mím chặt.

"Nghe đây, anh Gơ - răng." - chị bình tĩnh nói - "Em sẽ gọi em trai anh ấy. Em biết những con người có dòng giống xa lạ đó. Nếu anh có thể quên những kỷ niệm cũ, vậy em cũng có thể quên được. Nếu anh không làm điều gì để chữa chạy, em anh ấy sẽ giết anh. Thậm chí em mà yêu cầu, cả Tom Đô cũng sẽ giết anh."
"Đừng doạ tôi, cô biết rõ tôi là người thế nào rồi." - Ông trả lời nghiêm nghị, rồi nói thêm mỉm cười khinh bỉ - "Vả lại, tôi không hiểu giết tôi đi thì làm thế nào cứu được Rếch Xtơ - reng của cô?"
Chị câm bặt, mím chặt môi lại, rồi trước cặp mắt sắc sảo của ông ta, chị run lên sợ hãi.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Đoạn kết của câu chuyện cổ tích (phần 2)

Jack London
(Tiếp theo)
 Nguồn ảnh: Internet
Cuộc hành trình bị chậm, một giờ không đi quá ba cây số, còn đàn chó cứ có dịp lại nằm dài trên tuyết ướt.
"Còn độ trên 30 cây số nữa là chúng ta sẽ đến trạm." - Đô động viên. Nhưng băng mỗi lúc một trở nên khó đi hơn, tách khỏi bờ và dâng lên từng phân một. Con sông Pê - cô nhỏ gầm thét.

Đến giữa trưa, họ nhận ra những dấu hiệu đầu tiên của mùa đông đang kết thúc. Những tảng băng cuồn cuộn trôi trên dòng nước chảy xiết.
"Vậy là trời đã tan giá, ấm lên rồi đấy." - Đô giải thích.

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Đoạn kết của câu chuyện cổ tích (phần 1)

Jack London
 Nguồn ảnh: Internet
Chiếc bàn gỗ bào nham nhở nên những người chơi bài Uýxt chốc chốc lại phải khó khăn lắm mới thu bài về phía mình qua măt bàn gồ ghề. Họ mặc độc có áo lót mà mồ hôi vẫn lấm tâm trên mặt, trong khi đó chân lại đi giầy da và nịt tất len cồng kềnh đến thế vẫn thấy lạnh. Nhiệt độ trong căn phòng nhỏ giữa mặt sàn nhà và phía trên bàn cách nhau khoảng hơn 1m mà đã chênh lệch ghê gớm. Bếp lò I - u - côn bằng sắt lửa đỏ rực vậy mà cách đó có vài mét, thịt để ở dưới thấp, trên cái giá cạnh cửa ra vào, lại đóng cứng.

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Bầu trời của người cha

 Nguồn ảnh: Internet
Bữa cơm tối của người cha tàn tật thường kéo dài đến hai tiếng đồng hồ. My vừa cho cha ăn vừa dỗ dành ông như dỗ một đứa trẻ ốm yếu. 
Trong chiếc ghế mây rách có lót một cái ruột gối cũ, ông run rẩy như một con chim non mới mọc lông măng. Người cha trệu trạo nhai từng thìa cơm. Trán, cổ và hai thái dương trắng xanh của ông túa mồ hôi. Đôi môi ông vất vả ngậm thìa cơm như con chim non phải giữ con mồi khỏe bằng cặp mỏ mềm của mình.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Hỏng việc

Anton Chekhov

 Ảnh minh: Internet
Tôi muốn khóc, khóc thật to, hoặc gào lên cho nhẹ bớt cõi lòng.

Hôm ấy là một ngày tuyệt đẹp. Tôi ăn vận thật sang trọng, tóc chải bóng mượt, xịt nước hoa thơm lừng, tóm lại hào hoa như Đông Joăng để đến gặp nàng. Nàng sống ở nhà nghỉ tại Xacônhiki. Nàng trẻ trung, xinh đẹp, có một món hồi môn là 30.000 đồng vàng, nàng có học đôi chút và yêu tôi, một nhà văn quèn, yêu kinh khủng, với một tình yêu hết sức dịu dàng.

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Con đầm pích (phần kết)

Alexander Pushkin
Phương Hồng dịch
- A attendez.(16)
- Sao nhà ngươi dám nói với ta atánđe?
- Bẩm đức ông, tôi nói atánđe cơ mà!

 Nguồn ảnh: Internet
Hai ý nghĩ cố định không thể cùng một lúc tồn tại trong thế giới tinh thần được, cũng như trong thế giới vật chất, hai vật thể không thể đồng thời cùng chiếm một chỗ được. Ba - bảy – xì chẳng bao lâu đã xoá nhòa hẳn trong trí tưởng tượng của Gherman hình ảnh bà già tắt thở. Ba - bảy – xì không ra khỏi đầu óc hắn nữa, và luôn luôn mấp máy trên miệng hắn. Gặp một cô thiếu nữ trên đường phố, hắn cũng lẩm bẩm: "Một thân hình xinh đẹp làm sao! Trông nàng thật giống một con "ba cơ"". Người ta hỏi giờ hắn, thì hắn trả lời: "Bảy chuồn kém một khắc". Tất cả những người to béo mà hắn trông thấy đều nhắc hắn nhớ đến con xì. Ba - bảy – xì theo hắn vào cả trong những giấc mộng và hiện ra dưới những hình thể thật kỳ lạ.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Con đầm pích (chương 5)

Alexander Pushkin
Phương Hồng dịch
Đêm hôm ấy, nữ nam tước quá cố phôn V. lại hiện về gặp tôi. Bà ta mặc toàn màu trắng và bảo tôi: "Xin chào ngài tham biện"
 Nguồn ảnh: Internet
Svedenborg (14)

Ba ngày sau cái đêm bi đát đó, vào khoảng chín giờ sáng Gherman đến tu viện là nơi sẽ cử hành tang lễ cho lão bá tước phu nhân. Hắn không thấy hối hận; nhưng một tiếng nói đâu ở bên trong vẫn nhắc nhở rằng hắn là kẻ sát nhân giết hại bà lão này. Do lòng thành tín, hắn đâm ra có nhiều thành kiến. Hắn tin chắc rằng, vong hồn của bá tước phu nhân thế nào rồi cũng sẽ theo dõi báo hại đời hắn, nên hắn muốn đến dự tang lễ của người đã chết.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Con đầm pích (chương 4)

Alexander Pushkin
Phương Hồng dịch
Mai 18...
Homme sans moeurs et sans religion!"*

Thư từ trao đổi
Nguồn ảnh: Internet
Trên mình còn mang nguyên bộ y phục khiêu vũ, Lidavêta Ivanốpna ngồi ở phòng riêng, chìm đắm trong một niềm tư lự sâu thăm thẳm. Vừa về đến nhà, nàng đã vội vã cho phép mụ hầu phòng đi nghỉ, nói thác rằng nàng sẽ cởi áo một mình, không cần phải giúp nữa, và nàng chạy vội lên buồng riêng, lòng bồn chồn, vừa hy vọng được gặp mặt Gherman, lại vừa mong muốn không thấy chàng ở đó.

Mới nhìn qua gian buồng, nàng đã biết ngay rằng chàng không ở đấy thật rồi, và thầm cảm ơn sự may rủi đã làm lỡ cuộc hẹn hò đêm nay. Nàng cũng chẳng buồn thay y phục, ngồi suy nghĩ, điểm lại trong ký ức tất cả những tình tiết của một cuộc tình duyên, tuy mới nhóm lên chưa được bao lâu mà đã dẫn nàng đi xa đến thế.

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Con đầm pích (chương 3)

Alexander Pushkin
Phương Hồng dịch
Vous m’écrivez, mon ange, des lettres
de quatre pages plus vite
que je ne puis les lire*.

Thư từ trao đổi
Nguồn ảnh: Internet
Lidavêta Ivanốpna vừa cởi chiếc áo choàng và bỏ mũ ra, thì bá tước phu nhân đã lại cho người sang gọi cô và lại bắt thắng ngựa vào xe. Lúc ra cửa, khi hai tên hầu đang lấy hết sức bình sinh nâng bà phu nhân già lên xe, thì Lidavêta Ivanốpna đã nhác thấy người sỹ quan trẻ tuổi đến sát bên nàng; nàng cảm thấy người đó nắm lấy tay nàng; nàng bàng hoàng sợ hãi chưa kịp trấn tĩnh lại thì người sỹ quan đã đi biến mất rồi; trong tay nàng còn lại một mảnh giấy. Nàng vội vã đem mảnh giấy giấu vào trong đôi tất tay. Suốt dọc đường đi nàng không nhìn, không nghe thấy gì cả. Bá tước phu nhân, có cái thói hễ ngồi xe là luôn luôn mồm hỏi chuyện:
- Người vừa chào chúng ta là ai ấy nhỉ? Cái cầu này là cầu gì? Cái biển kia đề những chữ gì thế?
Lidavêta Ivanốpna trả lời chẳng đầu đuôi gì cả, khiến bá tước phu nhân nổi giận.
- Con bé này, hôm nay cô làm sao thế? Cô lú ruột ra rồi hẳn? Hay là cô không nghe thấy ta nói? Nhờ trời ta không nói ngọng mà cũng chưa đến nỗi lẫn kia mà?

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Con đầm pích (chương 2)

Alexander Pushkin
Phương Hồng dịch
 Nguồn ảnh: Internet
- Il parait que monsieur est
Décidément pour les suivantes.
- Que vounlez-vous, madame?
Elles sont plus fraiches.*

Đàm thoại giới thượng lưu
Lão bá tước phu nhân ngồi trước gương trong buồng trang điểm. Ba chị hầu phòng đứng quanh bà: một người cầm một bình phấn hồng, người thứ hai một hộp đanh ghim, người thứ ba cầm một cái mũ chụp rất to thêu đăng-ten, có những dải đỏ như màu lửa. Bá tước phu nhân không hề mảy may có một ảo tưởng gì về sắc đẹp đã tàn tạ từ lâu của mình, nhưng bà vẫn giữ những thói quen ngày còn trẻ, phục sức theo thời trang khoảng những năm bảy mươi và ăn mặc trang điểm một cách cẩn thận tỉ mỉ, mất nhiều thời giờ như sáu mươi năm về trước vậy. Một cô tiểu thư, con nuôi bà, đang ngồi thêu bên khung cửa sổ.


Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Con đầm pích (chương 1)

Alexander Pushkin
Phương Hồng dịch
 Nguồn ảnh: Internet
Con đầm pích có nghĩa là điều thù địch ngầm ngầm.
Sách bói toán mới nhất.

Chương 1
Còn vào những ngày mưa gió xấu trời
Họ thường tụ họp;
Tăng gấp đôi số tiền đặt cọc
Từ năm mươi
Lên đến một trăm,
Và họ được thua.
Lấy phấn chép ghi như vậy đó,
Công việc họ làm là như thế.(1)

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Cuộc cá cược lạ kỳ (phần cuối)

A.Chekhov
Hiếu Tân dịch
II
 Nguồn ảnh: Internet
Ông chủ nhà băng nhớ lại tất cả những chuyện đó và nghĩ: "Ngày mai lúc mười hai giờ anh ta lấy lại tự do của mình. Theo hợp đồng, mình sẽ trả cho anh ấy hai triệu. Nếu mình trả, đối với mình thế là hết. Mình sẽ vĩnh viễn phá sản."

Mười lăm năm trước ông ta có nhiều triệu bạc, nhưng giờ đây ông ta sợ phải tự hỏi mình xem có nhiều tiền hơn hay nợ nhiều hơn. Đánh bạc trong thị trường chứng khoán, liều lĩnh đoán mò, và tính vô lo ông không bỏ được ngay cả khi tuổi đã già, dần dần đưa công việc kinh doanh của ông đến chỗ tàn lụi, và một doanh nhân không hề biết sợ, đầy tự tin, kiêu hãnh đã trở thành một chủ nhà băng tầm thường, run sợ trước mỗi thăng trầm của thị trường.

“Cuộc cá cược đáng nguyền rủa.” Ông già ôm đầu lẩm bẩm trong tuyệt vọng. “Sao thằng cha không chết đi cho rồi. Nó bây giờ mới bốn mươi, nó sẽ lấy đi đồng xu cuối cùng của ta, sẽ cưới vợ, sẽ tận hưởng cuộc sống, sẽ đánh bạc ở thị trường hồi đoái, còn mình thì đứng nhìn như một thằng ăn mày thèm khát và nghe nó nói hàng ngày: ‘Tôi biết ơn ông về hạnh phúc của đời tôi. Để tôi giúp ông.’ Không thế là quá nhiều. Lối thoát duy nhất khỏi phá sản và nhục nhã là thằng kia phải chết.”

Đồng hồ đã điểm ba giờ. Lão nhà băng vẫn đang nghe ngóng. Trong nhà mọi người đang ngủ say, và chỉ thấy tiếng các cành cây trĩu nặng giá băng than vãn ngoài cửa sổ. Cố không gây ra một tiếng động, lão ta lấy ra từ két sắt chiếc chìa khóa của cánh cửa từ mười lăm năm nay chưa được mở, mặc áo khoác vào, và ra khỏi nhà. Khu vườn tối tăm và lạnh giá. Trời đang mưa. Một cơn gió ẩm ướt và buốt thấu xương rít lên trong vườn lay động mọi cây cối. Dù căng mắt ra, lão nhà băng cũng không nhìn thấy mặt đất, không thấy các pho tượng trắng, không thấy chái nhà cạnh vườn, mà cũng chẳng thấy cây cối gì cả. Đến gần chái nhà, lão gọi người gác hai lần. Không có tiếng trả lời. Rõ ràng người gác đã đi kiếm chỗ trú ngụ khỏi cái lạnh lẽo ác nghiệt này, và bây giờ có lẽ đang ngon giấc đâu đó trong bếp hay trong nhà kính.

“Nếu ta có đủ can đảm để thực hiện ý đồ của ta,” lão già nghĩ “thì mọi nghi ngờ sẽ rơi vào thằng gác trước nhất.”

Lão dò dẫm bước đi trong bóng tối, mò được tới cánh cửa, và bước đến bậc thềm của chái nhà bên vườn, rồi lần mò vào một lối đi hẹp và bật một que diêm. Không một tiếng động. Một chiếc giường của ai đó, không có vải trải giường, đứng đó, và một bếp lò lờ mờ tối ở góc kia. Các dấu niêm phong trên cánh cửa dẫn đến phòng của người tù vẫn còn nguyên. Khi que diêm cháy hết, lão già run lên vì lo sợ, lão ngó trộm qua cửa sổ nhỏ.

Trong phòng của người tù một ngọn nến đang cháy leo lét. Bản thân người tù đang ngồi bên bàn. Chỉ nhìn thấy cái lưng, mớ tóc và hai tay anh ta. Những quyển sách để mở bề bộn khắp mặt bàn, trên hai chiếc ghế và trên tấm thảm gần bàn.

Năm phút trôi qua mà người tù không một lần nhúc nhích. Cấm cố mười lăm năm đã dạy anh ngồi bất động. Lão chủ nhà băng dùng ngón tay gõ vào cửa sổ nhưng người tù không có cử động nào đáp lại. Rồi lão nhà băng cẩn thận xé niêm phong và đút chìa khóa vào ổ. Chiếc khóa han rỉ rít lên ken két và cánh cửa kêu kẽo kẹt. Lão nhà băng chờ nghe một tiếng kêu kinh ngạc vang lên tức khắc và tiếng bước chân. Ba phút trôi qua mà trong phòng vẫn yên ắng như trước. Lão quyết định bước vào.

Trước bàn một người ngồi, không giống như một con người bình thường. Đó là một bộ xương, với lớp da nhăn nhúm, với mớ tóc quăn dài như tóc phụ nữ, với một bộ râu bờm xờm. Da mặt màu vàng tối như màu đất, má hóp, lưng dài và hẹp, đôi bàn tay mà anh ta tựa cái đầu lên chỉ còn da bọc xương trông thật thương tâm. Tóc anh đã bạc nhiều, và không ai nhìn vào khuôn mặt già yếu hôc hác ấy có thể tin rằng anh ta mới chỉ bốn mươi. Trên bàn, trước cái đầu cúi gục của anh, là một tập giấy có ghi gì đó bằng bàn tay nhỏ xíu.

“Thằng quỷ khốn nạn.” lão nhà băng nghĩ “Nó ngủ và có lẽ đang mơ thấy mấy triệu đồng ấy. Ta chỉ việc tóm lấy và ném cái đồ chết dở này lên giường, chẹn cái gối lên nó một lúc, dù cho có khám xét kỹ đến mấy cũng không tìm ra dấu vết cái chết không tự nhiên. Nhưng, trước hết, để xem hắn viết cái gì ở đây đã.”

Lão chủ nhà băng lấy mảnh giấy từ trên bàn lên và đọc:
“Ngày mai vào mười hai giờ đêm, tôi sẽ được tự do và có quyền giao tiếp với mọi người. Nhưng trước khi rời bỏ căn phòng này và thấy mặt trời tôi nghĩ cần nói đôi lời với ông. Với lương tâm trong sạch và trước Chúa người đang nhìn tôi, tôi tuyên bố với ông rằng tôi khinh thường tự do, cuộc sống, sức khỏe, và tất cả những gì những quyển sách của các người gọi là diễm phúc nơi trần thế.

Trong mười lăm năm tôi đã cần mẫn nghiên cứu cuộc sống trần gian. Thật ra, tôi không thấy mặt đất lẫn con người, mà trong các quyển sách của ông, tôi đã uống rượu thơm, đã ca hát, đã săn hươu và lợn lòi trong rừng, đã yêu những người đàn bà. Và những đàn bà đẹp, giống như những vầng mây thanh tao siêu phàm, làm nên điều kỳ diệu cho thiên tài thi ca của ta, đêm đêm đến thăm ta và thủ thỉ bên tai ta những câu chuyện tuyệt vời khiến ta say đắm. Trong những quyển sách của ông, ta leo lên đến các đỉnh Elbruz và Mont Blanc cao chót vót, và từ nơi đó ta thấy mặt trời đã mọc lên như thế nào mỗi sớm mai, và mỗi buổi hoàng hôn nó trải ra trên bầu trời, mặt biển và những rặng núi một màu vàng tía rực rỡ như thế nào. Từ trên đó ta đã thấy trên đầu ta những ánh chớp chập chờn rạch xé những đám mây, ta thấy những cánh rừng xanh tươi, những cánh đồng, sông, hồ, thành phố; ta đã nghe các nàng tiên cá hát ca, ta đã nghe thần Pan thổi sáo; ta đã chạm vào đôi cánh của những thiên thần xinh đẹp bay đến gặp ta để nói lời ngợi ca Chúa. Trong sách của ông ta đã ném thân ta vào vực sâu không đáy, ta đã làm nhiều phép lạ, đã đốt cháy những kinh thành, đã thuyết giảng những tôn giáo mới, đã chinh phục các quốc gia.

Sách của ông mang đến cho ta sự khôn ngoan thông thái. Tất cả những gì mà tư tưởng loài người đã tạo ra trong nhiều thế kỷ nay nén lại thành một mảng nhỏ trong sọ của ta. Ta biết rằng ta thông minh hơn tất cả các người.

Và ta khinh bỉ sách vở của các người, khinh bỉ mọi hạnh phúc trần tục và mọi khôn ngoan trần thế. Mọi sự là hư không, mỏng manh, hão huyền, lừa dối như ảo vọng. Cho dù các ngươi hào hùng và khôn ngoan và xinh đẹp, nhưng cái chết sẽ quét các người khỏi mặt đất giống như những con chuột ngầm dưới đất; và hậu thế của các người, lịch sử của các người và sự bất tử của những thiên tài của các người sẽ như thứ xỉ đông cứng, bị đốt cháy cùng với quả địa cầu này.

Các người điên rồ, và đã đi những con đường sai trái. Các người lấy cái giả dối làm chân lý và cái xấu xa làm cái đẹp. Các người lấy làm kinh ngạc nếu bỗng nhiên những cây táo cây cam sinh ra ếch nhái thằn lằn chứ không ra quả, và nếu hoa hồng bắt đầu tỏa mùi mồ hôi ngựa. Vậy ta cũng kinh ngạc vì các người, những kẻ đã đổi trời lấy đất. Ta không muốn hiểu các người.

Ta có thể cho các người thấy bằng hành động sự khinh bỉ của ta đối với những gì các ngươi dựa vào để sống, ta từ bỏ hai triệu rúp mà đã có lần ta mơ ước như một thiên đường, mà nay ta khinh thường. Ta có thể khinh bỉ bản thân ta về cái quyền ta có hai triệu ấy, ta sẽ ra khỏi đây năm phút trước thời hạn đã định, và như vậy để vi phạm hợp đồng.”

Khi đã đọc xong, lão chủ nhà băng đặt tờ giấy xuống bàn, hôn lên đầu con người kỳ lạ, và bắt đầu khóc. Lão ra khỏi gian chái nhà. Chưa bao giờ, kể cả khi lão thua thiệt kinh hoàng ở Sở giao dịch hối đoái, lão cảm thấy khinh bỉ bản thân như lúc này. Lão về nhà, nằm lên giường, nhưng nỗi lo âu và những dòng nước mắt khiến lão rất lâu không sao ngủ được.

Sáng hôm sau, người canh gác khốn khổ hớt hải chạy đến báo với lão rằng người ta đã thấy người đàn ông sống trong chái nhà leo qua cửa sổ và chạy vào vườn. Anh ta đã đi qua cổng và biến mất. Ngay lập tức lão chủ nhà băng cùng với bọn đầy tớ đi đến gian chái nhà và xác định việc bỏ trốn của người tù. Để tránh những tin đồn bất lợi, lão ta lấy tờ giấy tuyên bố từ bỏ từ trên bàn và, khi trở về, khóa nó trong két sắt của lão.
(Nguồn: vanchuongviet.org)

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Cuộc cá cược lạ kỳ (phần đầu)

A.Chekhov
Hiếu Tân dịch
I
 Nguồn ảnh: Internet
Một đêm thu tối trời. Người chủ ngân hàng già bước từ đầu này đến đầu kia trong phòng khách của ông, nhớ lại bữa tiệc mà ông đãi vào một mùa thu cách đây mười lăm năm. Trong bữa tiệc có đủ mặt những người thông minh, và câu chuyện hết sức thú vị. Ngoài những đề tài khác, khách bàn về án tử hình. Các vị khách, trong số họ có không ít các học giả và ký giả, nói chung không tán thành án tử hình. Họ cho rằng biện pháp trừng trị này đã qúa lỗi thời, không thích hợp với một nhà nước Cơ đốc giáo, và trái đạo đức. Một số vị cho rằng án tử hình nên được thay thế bằng án tù chung thân.

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Người đàn bà và con chó nhỏ (phần cuối)

Anton Tchekhov
 Nguồn ảnh: Internet
(Tiếp theo và hết)
Ở Matxcơva đã là mùa đông, lò sưởi đã làm việc. Sáng sáng, trước khi trẻ con đi học và uống nước chè, trời hãy còn tối và người bảo mẫu phải thắp đèn lên một lúc. Trời đã lạnh lắm. Và khi những bông tuyết đầu tiên rơi xuống, ngày đầu tiên ngồi trên xe trượt, người ta sẽ khoan khoái nhìn mặt đất trắng xóa, nhìn những mái nhà phủ tuyết, hơi thở sẽ nhẹ nhàng, đều đặn, và lúc ấy chắc mọi người đều nhớ lại những tháng năm thời thơ ấu. Ở những cây bồ đề, những cây bạch dương trắng xóa vì sương giá có vẻ gì như chào mời săn đón, dễ gần hơn những cây tùng, cây cọ,- bên cạnh những thứ cây ấy, người ta không còn muốn nhớ đến biển, đến núi nữa.

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Người đàn bà và con chó nhỏ (phần 2)

Anton Tchekhov
(Tiếp theo)
 Nguồn ảnh: Internet
Một tuần đã trôi qua kể từ khi họ quen nhau. Đó là một ngày chủ nhật. Trong các căn phòng đều oi bức, và ngoài trời thì gió cuốn bụi bay mù, hất mũ xuống đất. Suốt ngày khát nước, Gurov chốc chốc lại ghé sang quán giải khát và mời Anna Xergeevna khi thì uống nước sirô khi thì ăn kem. Chẳng còn biết đi đâu.

Buổi chiều, khi mà gió đã ngớt đi nhiều, họ cùng nhau đi ra bờ biển xem tàu thủy đến. Trên bến, nhiều người đang dạo chơi, nhiều người tay ôm hoa chờ đón ai. Đám người nghỉ mát sang trọng ở Ianta, có hai điều đặc biệt dễ làm mọi người chú ý: đó là những bà đứng tuổi ăn vận như thiếu nữ và nhiều ngài sĩ quan cấp tướng.