Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Một ngày rất lạ (phần 2)

Tô Hải Vân
2.
 Minh họa của Đặng Hồng Quân
Sáng hôm sau, trong một trạng thái tỉnh táo lạ thường, G rời nhà đi làm. Đứng đợi ở bến xe buýt, G nhìn ngắm mọi người với tâm trạng vui vẻ. Vừa ngắm, gã vừa ăn xôi. Gói xôi mẹ gã đã kịp dậy sớm ra chợ mua cho. Trước khi đi, mẹ lo lắng nhìn gã, đôi mắt đầy âu lo.
- Mẹ sao thế? - G hỏi.
- Không sao... - Mẹ gã trả lời. Rồi nói thêm: - Mẹ thấy cái gì nhộn nhạo trong người...
- Không sao đâu, thời tiết ấy mà! - G nói, rồi ra khỏi nhà. Mẹ không cái gì là không lo, G nghĩ.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Một ngày rất lạ (phần 1)

Tô Hải Vân 
1. 
 Minh họa của Đặng Hồng Quân
G thích đi bộ. Vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung. Đôi khi, có những ý nghĩ kỳ quặc chẳng hiểu từ đâu bỗng nhảy bổ vào đầu gã. Một lần, gã nghĩ, giả dụ vì một chấn động bất thường nào đó, thiên thạch rơi xuống ầm một cái chẳng hạn, hoặc xuất hiện một cơn bão từ dữ dội chẳng hạn, gã biến thành thủ trưởng cơ quan thay ông Huyên giám đốc, còn ông Huyên sẽ trở thành nhân viên H, sẽ ra sao nhỉ? Hi hi, rất vui! Gã sẽ bảo: H đấy à, đi làm sớm thế? Rồi quay sang G: Này G, làm việc tốt lắm, rất có lương tâm! Cũng có thể, gã sẽ giải tán quách cái cơ quan này, lập cơ quan khác để làm việc hiệu quả hơn... 

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

Bông hoa súng

Vũ Đình Bình dịch
 Minh họa của Vũ Xuân Hoàn
Nàng ngạc nhiên thấy tôi về Moskva vào lúc này, vào giữa kỳ nghỉ hè của bọn sinh viên chúng tôi.
Tôi bảo nàng rằng tôi phải chạy trốn khỏi quê tôi, vì thời tiết quá đẹp.
- Sao lại thế? - nàng càng ngạc nhiên hơn - Người ta thường chạy trốn khi thời tiết xấu, mưa dầm dề và giá lạnh chứ.
Tôi định giải thích mọi chuyện cho nàng, nhưng tôi không biết phải bắt đầu thế nào. Tôi nhớ tới quả đồi xanh rờn cây cối bên cạnh dòng sông, và tôi có cảm giác nếu có nàng ngồi cạnh và im lặng cùng tôi ở đó, thì trên trái đất này chẳng ai hạnh phúc hơn tôi. Tôi còn nhớ lại những buổi đêm: yên tĩnh, ấm áp và ngập tràn ánh trăng.

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

Tôi đi học

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Quà sinh nhật

Robert Morin
Vũ Phong Tạo dịch  
 Robert Morin (20/5/1949)
Mẹ đến trước giường của Pô-rô, mỉm cười nói: “Con ơi! Mẹ muốn đến nhà Rôi-li, đi mượn chiếc đài thu thanh của nhà họ về nghe một chút, con nói có được không?” 
-rô bất giác sờ sờ phong thư nằm ở trong túi áo ngủ, kéo lấy tay mẹ, nói: “Không được! Mẹ đừng đi. Mẹ ơi, mẹ đã mệt lắm rồi!”
Mẹ ngồi xuống cạnh giường của Pô-rô, nói: “Chắc là con cho rằng mẹ đã quên béng sinh nhật của con phải không?”
“Không! Mẹ!” – Pô-rô lấy tay ấn chặt túi áo, tránh để phong thư phát ra tiếng động: “Bản thân con hầu như quên mất ngày hôm nay là sinh nhật của con rồi!”

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Hai mươi năm sau

Viên cảnh sát đi tuần ngược lên đại lộ một cách oai phong. Vẻ oai phong cố hữu chứ không cố tình lấy le vì chẳng mấy ai chứng kiến. Lúc đó chỉ mới khoảng mười giờ đêm, nhưng từng đợt gió lạnh và trời muốn mưa làm đường sá vắng hẳn người. 
Viên cảnh sát kiểm tra từng nhà, quay tròn cây ma trắc bằng động tác rắc rối ngoạn mục, thỉnh thoảng anh quay lại nhìn dọc đại lộ dài yên tĩnh với cái nhìn đầy cảnh giác. Thân hình vạm vỡ vẻ đàng hoàng tự tin, viên cảnh sát là hình ảnh đẹp đẽ của người giữ an bình xã hội. Ở khu này mọi sinh hoạt ngừng rất sớm. Thảng hoặc mới thấy ánh đèn tiệm thuốc lá hay một cái bar mở cửa suốt đêm, nhưng phần đông là tiệm tùng nên cửa đã đóng từ lâu rồi.

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Cái bớt (phần cuối)

(Trần Vĩnh Phúc dịch)
 Mikhail Sholokhov (1938)
Rặng đông chìm trong đám sương mù vẩn đục. Lukich lọt qua được người lính gác và lão không đi theo đường cái mà lần theo con đường mòn trong rừng chỉ một mình lão biết, chạy miết về phía bản làng, băng qua cái khe lạch nhỏ, xuyên cánh rừng như đang cảnh giác trong giấc ngủ tỉnh táo buổi ban mai. 
Chạy đến chỗ cối xay gió, lão định tắt qua con đường mòn ven bờ giậu rẽ ra đường nhỏ, nhưng trước mắt đã thấp thoáng hiện ra những bóng người cưỡi ngựa. 
- Ai đấy ... - một tiếng hô náo động giữa khung cảnh tĩnh mịch. 
- Tôi đây - Lukich nói thều thào, còn toàn thân thì mềm nhũn, run bắn lên.

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Cái bớt (phần 2)

(Trần Vĩnh Phúc dịch)
 Mikhail Sholokhov (1938)
Dọc theo con đường mùa hè và những vết xe bị gió xói mòn là những đám cỏ màu lông chuột mọc xoắn xít, những bụi tần lê và ngưu bàng xoè tán um tùm. Trên con đường này, trước đây người ta vẫn chở cỏ khô đến các kho lúa nằm im trên thảo nguyên ánh lên màu hồ phách, còn con đường mòn nằm trải dài đã được vun thành những gò đất dưới những cột điện báo. Hàng cột điện chạy vút vào trong đám sương mù trắng đục của mùa thu, băng qua các khe lạch. 
Gã thủ lĩnh dẫn năm chục tên Kadắc vùng sông Đông và Cuban, những kẻ bất mãn với chính quyền Xô Viết, theo con đường bóng nhẫy, đi qua những hàng cột điện này. Đã ba ngày đêm, như con sói bị đàn cừu làm cho một phen điên đảo, chúng rút chạy theo con đường băng qua vùng đất hoang không có đường xá. Bám sát sau lưng chúng là đơn vị Côsêvôi.

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Cái bớt (phần 1)

(Trần Vĩnh Phúc dịch)
 Mikhail Sholokhov (1938)
Trên mặt bàn, mấy chiếc vỏ đạn khét lẹt mùi thuốc súng, con xúc xắc làm bằng xương cừu, tấm bản đồ dã chiến, bàn thông báo, bộ dây cương với riềm tua trang trí bằng kim loại sực mùi mồ hôi ngựa và một góc bánh mì. Tất cả những thứ đó đặt trên bàn, còn Nhicônca Côsêvôi chỉ huy đội kỵ binh, ngồi trên chiếc ghế dài đẽo bằng gỗ đã mốc meo vì tường ẩm, tựa lưng sát bệ cửa sổ. Cây bút chì kẹp giữa mấy ngón tay tê giá, cứng đờ. 
Bên cạnh những tờ tranh áp phích cũ trải trên mặt bàn có bản khai lý lịch đang viết dở. Tờ giấy sù sì ấy giới thiệu rất ngắn gọn: Côsêvôi Nhicôlai chỉ huy đội kỵ binh, làm ruộng, đoàn viên Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Nga. 
Trước cột "tuổi" cây bút chì chậm rãi ghi: 18 tuổi.

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 12)

Nguyễn Nhật Ánh
CUỐI CÙNG LÀ CHUYẾN TÀU KHÔNG CÓ NGƯỜI SOÁT VÉ

Nhiều người bảo thịt chó rất ngon. Thậm chí có người bảo bên Hàn Quốc, có cả một ngành công nghệ chế biến thịt chó. Vì thịt chó là món ăn khoái khẩu của người Hàn. 
Người phương Tây ghê sợ điều đó. Người phương Tây rất yêu quý vật nuôi, đến mức có người bảo rằng ở phương Tây các đối tượng mà xã hội quan tâm được xếp theo thứ tự: trẻ em, phụ nữ, chó mèo, cuối cùng mới đến đàn ông. Đó là lý do vì sao rất nhiều nhân vật nổi tiếng ở phương Tây kịch liệt phản đối khi Hàn Quốc được Liên đoàn bóng đá thế giới chọn là một trong hai quốc gia tổ chức World Cup 2002. 

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 11)

Nguyễn Nhật Ánh
TRANG TRẠI CHÓ HOANG

Như vậy, cuối cùng cuốn sách này đã được viết ra. Nó đã được bắt đầu vào một ngày tám tuổi tôi thấy cuộc sống sao mà tẻ nhạt và kết thúc vào một ngày tám tuổi khác tôi khám phá ra cuộc sống không còn tẻ nhạt nữa, nhưng sao mà buồn quá. 
Tâm hồn con người từ khi sinh ra giống như mặt hồ phẳng lặng cho đến khi nỗi buồn đầu tiên được cuộc đời ném xuống. 
Từ ngày con Tủn ra đi, đối với tôi cuộc sống đã bắt đầu có mùi vị, dù đó là thứ mùi vị không dễ chịu nhưng nhờ nó mà tôi không cảm thấy nhạt miệng khi thử nếm cuộc sống. 

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 10)

Nguyễn Nhật Ánh
VÀ TÔI ĐÃ CHÌM

Hải cò và con Tủn bây giờ phủ nhận tất tần tật những điều đó. Cái phiên tòa “phạm thượng” kia dĩ nhiên tụi nó càng cố quên đi. Nhưng dẫu sao hồi tám tuổi, tôi và con Tí sún chắc chắn không thể xoay chuyển thế giới theo ý mình nếu không có sự tham gia nhiệt tình của hai đứa nó. Bây giờ ngồi lần giở lại những ký ức như lật từng trang nhật ký, tôi vẫn bắt gặp một cảm giác bồi hồi khi nhớ đến những gì đã xảy ra trong những năm tháng đó. 
Sau này, khi đã là một người lớn hẳn hoi, tôi luôn cảm thấy chột dạ khi có một đứa bé nhìn tôi chằm chằm, cái cảm giác của tôi lúc đó là cảm giác nhột nhạt của người bước ra phố mà quên cái nút áo hay nút quần. 
Thực ra thì tư cách cũng cần cài nút, nhưng lúc quên cài thì chúng ta thường không thấy cảm giác nhột nhạt. Nhiều người lớn có khuynh hướng coi trọng sự ngay ngắn của quần áo hơn là sự ngay ngắn của tư cách. Bởi quần áo luộm thuộm dễ dàng bị người khác phát hiện còn sự luộm thuộm của tư cách là cái gì đó khó phát hiện hơn và khi bị phát hiện thì lại có vô số lý do để bào chữa. 

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 9)

Nguyễn Nhật Ánh
AI CÓ BIẾT BÂY GIỜ LÀ MẤY GIỜ RỒI KHÔNG?

Hôm sau thằng Hải cò vác bộ mặt tang thương đến tìm tôi. 
Trông bộ tịch hầm hầm của nó, tôi đoán chắc nó sắp trút lên đầu tôi một cơn bão rủa xả về chuyện tôi đã xúi cả bọn phá tanh bành khu vườn nhà nó. 
Nhưng khi thấy vẻ mặt te tua không kém của tôi, cơn giận trong lòng nó đột nhiên nguội ngắt. 
- Mày cũng bị ăn đòn à? 
Thằng Hải cò hỏi bằng giọng sung sướng của người đang gặp hoạn nạn chợt thấy kẻ khác gặp hoạn nạn hơn mình. 
- Ờ. – Tôi rầu rĩ, tay mân mê gò má sưng vù. – Tối hôm qua ba mày xồng xộc qua nhà tao. 

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 8)

Nguyễn Nhật Ánh
CHÚNG TÔI TRỞ THÀNH LŨ GIẾT NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO

Như tôi đã nói, có rất nhiều lý do khiến bản tham luận mà các bạn đang đọc sẽ không bao giờ được trình bày trên diễn đàn, thậm chí không được gửi tới cuộc hội thảo theo đúng kế hoạch. 
Lý do thứ nhất có tên Hải cò. 
Lý di thứ hai có tên Tủn. 
Lý do thứ ba hiển nhiên có tên là Tí sún. 
Lý do thứ ba ghé đến thăm tôi vào một sáng chủ nhật đẹp trời. Đây mới là lý do quan trọng nhất khiến bản tham luận đáng lẽ đến nơi lý ra nó phải đến là cuộc hội thảo do UNESCO tổ chức thì cuối cùng nó lại rẽ ngoặt đến nhà xuất bản. 

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 7)

Nguyễn Nhật Ánh
TÔI NGOAN TRONG BAO LÂU

Thế người lớn muốn gì ở trẻ con? 
Hay cụ thể hơn, ba mẹ tôi muốn gì ở tôi? 
Tôi tự hỏi, sau những thất bại nặng nề trong nỗ lực chinh phục những đổi thay. 
Tôi nghĩ, để làm hài lòng người lớn đâu có gì khó. Điều quan trọng là tôi có muốn làm hay không. 
Ba mẹ tôi muốn tôi ngày nào cũng thuộc bài trước tám giờ tối ư? 
Ngay trưa hôm đó, tôi thức dậy lúc ba tôi còn ngáy khò khò và lập tức ngồi vào bàn học, không cần đợi mẹ tôi nhắc nhở hay thúc giục như mọi lần.

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 6)

Nguyễn Nhật Ánh
TÔI LÀ THẰNG CU MÙI

Con Tủn hồi bé khác xa con Tủn bây giờ. Nghĩa là đáng yêu hơn nhiều, cho dù nó không hề yêu tôi. 
Sau vụ tin nhắn, tôi ngoắt nó ra ngoài hè, chửi té tát: 
- Mày đưa cho mẹ mày đọc mẩu tin đó chi vậy? 
- Tại mình không hiểu bạn muốn rủ mình làm gì. 
- Bây giờ mày hiểu chưa? 
- Chưa hiểu. 
- Chưa hiểu thì đừng bao giờ hiểu. 
Tôi nói vậy vì tôi đã hiểu rồi. Chính chú Nhiên đã giải thích cho tôi. Chú vừa giải thích vừa cười khà khà trong khi mặt tôi méo đi từng phút một.

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 5)

Nguyễn Nhật Ánh
KHI NGƯỜI TA LỚN

Bạn đọc thân mến của tôi, khi các bạn đọc tới dòng chữ này thì thú thật tôi vẫn còn nuôi trong lòng một bí mật. Chắc các bạn cũng thấy cuốn sách mà tôi đang viết và các bạn đang đọc không hề giống bất cứ cuốn sách nào tôi đã từng viết và các bạn đã từng đọc trước đây. 
Tôi đã định giữ kín bí mật này, kể cả khi cuốn sách đã kết thúc và nhà xuất bản đã in ra. Nhưng vì các bạn đã kiên nhẫn đọc tới đây, đã nộp cho cuốn sách một khoảng thời gian như người ta nộp tiền cho Cục thuế thì tôi thấy các bạn không có lý do gì không được hưởng quyền được thông tin về tác phẩm mà các bạn đã bỏ tiền ra mua và bỏ thì giờ ra đọc. 

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 4)

BUỒN ƠI LÀ SẦU

Chú Nhiên yêu cô Linh. 
Họ là một cặp. 
Tôi hỏi chú Nhiên “Tại sao chú yêu cô Linh?” thì chú không trả lời được, và sự bối rối của chú làm tôi rất ngạc nhiên. 
Sau này, khi đã biết đến mối tình đầu thứ tám thì tôi mới hiểu rằng cắt nghĩa tại sao ta không yêu một người nào đó dễ dàng hơn rất nhiều so với việc giải thích tại sao ta yêu họ. 
Người ta nói đàn ông sẵn sàng cưới một cô gái chỉ vì một chiếc cằm xinh nhưng phụ nữ không bao giờ lấy đàn ông chỉ vì một cặp đùi đẹp. Điều đó không đúng. Cả đàn ông lẫn phụ nữ không ai lấy người kia chỉ vì một bộ phận nếu anh ta (hay cô ta) thực sự tin rằng lấy một người có nghĩa là cuộc đời mình bị cột chặt vào người đó bằng sợi xích vững chắc của số phận. 

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 3)

Nguyễn Nhật Ánh
ĐẶT TÊN CHO THẾ GIỚI

Rốt cuộc, sau những thương tích tâm hồn lẫn thể xác, chúng tôi buộc phải chấp nhận không nên nghĩ khác bản cửu chương in ở đằng sau mỗi cuốn tập. Nếu muốn thay đổi chúng tôi đành phải chờ đến lúc thành tài, tức là lúc đã trở thành những nhà toán học nổi tiếng thế giới, lúc đó chúng tôi sẽ soạn một bản cửu chương theo ý mình. 
Trong khi chờ đợi (ôi, lâu quá!), tôi, Hải cò, con Tủn và con Tí sún buộc phải đồng ý trong đớn đau rằng 2 lần 4 là 8, cũng như 3 lần 5 là 15. 
Với thái độ đầu hàng nhục nhã đó, chúng tôi nhanh chóng trở lại là những đứa con ngoan trong mắt ba mẹ, nghĩa là coi chuyện giữ gìn tập vở là thiêng liêng như giữ gìn con ngươi của mắt mình, cũng như buộc phải thừa nhận rằng một đứa trẻ siêng học dứt khoát không phải là một đứa trẻ hư hỏng.

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 2)

Nguyễn Nhật Ánh
BỐ MẸ TUYỆT VỜI

Bây giờ thì các bạn đã hình dung ra một ngày của tôi. 
Tôi chỉ cần kể một ngày là đủ, không cần phải kể thêm những ngày khác. 
Đơn giản là ngày nào cũng giống như ngày nào. Một ngày như mọi ngày, như người ta vẫn nói. 
Và vì thế cuộc sống đối với tôi thật là đơn điệu, nếu sự lặp đi lặp lại là biểu hiện chính xác nhất và rõ rệt nhất của sự đơn điệu. 
Mãi về sau này, tôi mới khám phá ra còn có cách nhìn khác về sự lặp đi lặp lại. Người ta gọi nó là sự ổn định. 
Một công việc có thể sắp đặt trước, một sự nghiệp có thể tính toán trước, là niềm ao ước của rất nhiều người, nhiều quốc gia.

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (chương 1)

Nguyễn Nhật Ánh
Một ngày, tôi chợt nhận thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt. 
Năm đó tôi tám tuổi. 
Sau này, tôi cũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thất tình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ở tuổi bốn mươi.
Nhưng tám tuổi có cái buồn chán của tuổi lên tám. 
Đó là cái ngày không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.
Rất nhiều năm về sau, tôi được biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chưa chắc đã tìm ra.