Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Những cô nàng kiêu ngạo đều ngốc!

Truyện Đài Loan
 Nguồn ảnh: Internet
- Anh có một câu đố mà mãi đến giờ này anh mới nghĩ ra câu trả lời…

Khi K. nói câu ấy, chúng tôi đang ngồi trong một nhà hàng nhỏ ở khu phố Đông sầm uất giữa thành phố Đài Bắc để ăn tối cùng nhau, như thường lệ vào mỗi kỳ nghỉ cuối tuần.
- Câu đố gì? – Tôi vừa nghịch miếng súp-lơ trên đĩa, vừa hỏi chăm chú.

- Một câu đố về tình yêu! – Anh thò dĩa sang cướp miếng súp-lơ từ đĩa tôi, bỏ tọt vào mồm mình.
- Tình yêu? – Tôi kinh ngạc giương mắt nhìn anh, ngỡ ngàng bởi đã lâu lắm rồi không nghe thấy anh thốt lên cái từ ấy.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Xóm trọ

 Văn Thành Lê
 Minh họa của Thanh Huyền
1. Xóm trọ có sáu phòng. Gồm hai khu. Mà chẳng thể gọi là khu. Cũng chẳng thể gọi là dãy. Tạm gọi thành hai nơi. Đó là căn nhà cũ, vuông vức, rộng rãi, được ngăn làm bốn. Ba phòng ở và một phòng làm buồng tắm, nhà vệ sinh chung cho cả xóm. Đối diện căn nhà là ba phòng mới xây. Xây kiểu chắp vá. Gạch vụn và tôn đầu thừa đuôi thẹo nhặt về từ đâu đó. Tôi ở một trong ba phòng mới xây.

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Một ngày rất lạ (phần cuối)

Tô Hải Vân
3.
 Minh họa của Đặng Hồng Quân
Thủy là chủ một cửa hàng bán quần áo và mỹ phẩm nhỏ trên một con đường nhỏ. Cửa hàng tên là Thủy Shop, nhà là của bố mẹ cô. Bố mẹ Thủy ở trên tầng ba, Thủy ở tầng hai, cô tự cho mình thuê tầng một làm cửa hàng, tự thuê mình làm nhân viên bán hàng. Ngăn kéo tiền của cô có ô đề “lương Thủy”, ô khác đề “tiền thuê mặt bằng”, hàng tháng cô trích tiền cho vào đấy, rồi đưa bố mẹ và tự trả lương cho mình. Rất rõ ràng, Thủy thường nói với G khi G bảo cô lẩn thẩn. Anh là dân khoa học nhưng lại rắc rối, không rõ ràng, em dân tiểu thương nhưng rất minh bạch, cô lại nói.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Một ngày rất lạ (phần 3)

Tô Hải Vân 
(Tiếp theo)
 Minh họa của Đặng Hồng Quân
Hai tên về đến cơ quan đúng lúc mọi người kéo nhau lục tục đến. Nhác thấy bóng K, Nam rời bỏ G, chạy đến K. Chào hỏi xởi lởi. Lưng uốn éo. Cái đồ nịnh hót, G nghĩ. Mình mà là K, cho nó một câu mắng. Nặng hơn, cho một tát. 
Cũng lúc ấy, hai chân G cũng lại rất muốn chạy đến bên K. Cái miệng G cũng rất muốn chào hỏi K. Hai bàn tay đã chuẩn bị xoa vào nhau. May sao gã kìm được, buột ra một tiếng chửi. Gã sững người, đó cũng là điều xưa nay gã chẳng bao giờ làm, vì ngay từ bé mẹ gã đã rất nghiêm khắc cấm đoán. Gã đã từng ăn đòn của mẹ vì đã thử chửi bậy hồi còn học lớp bốn, đến tận bây giờ vẫn còn nhớ những cơn rấm rứt khóc không tài nào dừng được. Bây giờ mình lại biết chửi? Và chửi một cách rất tự nhiên? Mẹ mà biết, dù mình to xác, chắc vẫn ăn đòn như thường, tim G đập dội lên.