Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Có một đêm như thế (phần cuối)

Phạm Thị Minh Thư
(Tiếp theo và hết)
Tất nhiên không phải ngay trong lúc này tất cả những điều xảy ra trong đêm ấy đã trở về cùng lúc trong trí nhớ Miên. Mà phải một thời gian, một khoảng thời gian dài sau này Miên mới có thể sắp xếp được những ý nghĩ của mình, sắp xếp được những gì đã xảy ra theo một trình tự rành mạch. Mới có thể mường tượng đến từng chi tiết nhỏ những gì đã có trong đêm đó. Còn bây giờ, trong cuộc gặp gỡ quá đỗi bất ngờ này chỉ kịp cảm thấy trong tâm hồn đang mệt mỏi của mình luồng gió năm xưa tươi mát ùa về. Những ngọn cỏ đâm vào chân buồn buồn. Ðài hoa mảnh dẻ đỡ lấy năm cánh hoa trắng ngà, trên mỗi cánh hoa ấy có muôn vàn tia nước li ti chảy - Những tia nước trong lành đã vọt lên từ mặt đất ẩm ướt trong suốt cả mùa xuân, qua thân cây xôm xốp. Rồi hương thơm của nó… thứ hương lúc thì dậy lên nồng nàn, lúc lại mất đi trong những đợt gió ào ạt đưa về từ phía bên kia bờ đầm. Và sau hết, trên tất cả là âm hưởng của một giọng nói - Cái âm hưởng vừa giễu cợt, vừa trìu mến lạ lùng, nhớ lại chị chưa hề gặp ở một người nào khác. 
Phải chăng trọn vẹn những gì Miên mơ ước đều đã có trong đêm đó? 

Có một đêm như thế (phần 3)

 Phạm Thị Minh Thư
(Tiếp theo)
- Kịch - cửa phòng mở, một người đàn ông đứng tuổi vào. 
- Chào cả phòng - Sau khi quay lại khép cửa - ông hướng về phía Phụng. Cho mình xin tí lửa. ồ, xin lỗi… 
- Cạch! Cạch! Cạch! Sang lĩnh lương cho người ta còn về chứ! 
Cùng với tiếng gõ cửa, ai đó nói to ngoài cửa phòng rồi vội vã đi, tiếng “gộc” khua lộp cộp. 
- Lương với chả lậu - Anh cán bộ đời sống lầu nhầu. 
- Thôi, dừng ở đây… Tiếng Vịnh nói khẽ. 
- Không, không! Ông cứ đọc tiếp! Lương chả lĩnh hôm nay thì mai. Nào! - Phụng hất hàm. 
Tôi và mọi người cùng gật đầu đồng tình với Phụng. Và Vịnh lại cúi xuống những trang bản thảo. 
- Trở lại câu trên nhé - Anh nói, rồi tiếp tục đọc.

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Có một đêm như thế (phần 2)

Phạm Thị Minh Thư
(Tiếp theo)
Sự bừng dậy của trí nhớ gần như vô ý thức. Tờ giấy mỏng mảnh rơi nhẹ xuống mặt bàn. Ngày 16 tháng 4 năm 1972, sau ba năm rưỡi kể từ ngày 31 tháng 10 năm 1968 những - người - Mỹ - không - biết - im - lặng đã đột ngột lên tiếng, bằng cách trút hàng loạt bom và rốc két xuống Hải Phòng, Hà Nội. Các trường học phải đóng cửa mặc dù năm học chưa kết thúc. Rồi những người dân Hà Nội được lệnh phải gấp rút rời khỏi thành phố. Những trận bom hủy diệt đang lơ lửng trên đầu họ - về điều này Chính phủ Mỹ vốn thành thạo lắm, hành động của họ bao giờ cũng đi đôi với lời nói. 

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Có một đêm như thế (phần 1)

Phạm Thị Minh Thư 

- Có lẽ dừng ở đây thôi nhỉ? Ðấy, bây giờ công việc tiến triển nhanh hay chậm là tùy thuộc vào việc cung cấp số liệu của bên các chị. 
Gập quyển sổ lại, cẩn thận nhét cây bic vào túi áo ngực, Phụng vừa cười vừa nói với tôi. Tuy mới ra trường, tuổi đời và tuổi nghề so với anh chỉ đáng mặt làm “cháu” nhưng bao giờ Phụng cũng gọi tôi bằng “chị” hết sức trịnh trọng. Cũng có thể với anh đó là thói quen xưng hô trong cuộc sống hàng ngày nhưng về phần mình - mỗi lần sang công tác ở cơ quan này tôi không khỏi cảm thấy tí chút khoai khoái. Chả gì tôi cũng đại diện cho một cơ quan cấp cao hơn.

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Bạn đời

Trang Hạ 

 Tìm ảnh minh họa - HT
         Ba mươi Tết, các bà vợ quay cuồng trong vũ điệu của gà – bánh chưng - cỗ Tất niên – hò hét chồng con – lao đầu vào bếp núc. 
         Mùng một Tết, cuộc chiến của những bà vợ với mâm cỗ Tân niên, tiếp theo những nghi lễ chúc và mừng đầu năm dành cho người thân. Bố mẹ chồng, nhà chồng, nhà bố mẹ đẻ, anh chị em ruột, các đứa cháu ruột, vài đoàn khách hàng xóm ồn ào sang tàn phá đám bánh mứt kẹo và trò chuyện rôm rả, để lại vô số cốc tách thừa và bánh kẹo cắn dở. 
         Mùng hai Tết là cao điểm bận rộn, nhà nào cũng lắm khách, hoặc bận đi làm khách những gia đình thân, dù bánh kẹo nhà nào chả giống nhau, cỗ nhà nào cũng chừng đó món, người tới thăm tay bắt mặt mừng thực ra cũng vừa mới gặp nhau cách đây vài hôm. 
         Vì thế nên được dịp mùng ba Tết tụ tập bạn cũ xả stress, đám đàn bà túm được nhau như vớ được vàng, chuyện như pháo rang. Cách đây mười năm, chúng tôi đều là bạn, đều yêu chung một nhóm bạn trai thân nhau hơn ruột thịt, đều lần lượt cưới đám đàn ông giờ đang ngồi hể hả đánh chắn trên tầng ba. Mươi mười lăm năm sau, chúng tôi đều biến thành những bà vợ vừa béo vừa xấu, đều đã ba mươi hoặc hơn, ham kể tội chồng, phải ngồi tầng một với đám bát đũa thừa sau bữa cỗ Tết, và bận rộn trông chừng một đám con nít lố nhố ăn mặc đủ màu sắc đang sung sướng nhảy nhót làm loạn nhà. 
         Đúng lúc đó thì một quả bom tấn nổ ra trong đám đàn bà lắm chuyện: 
         Lệnh trên tầng truyền xuống bếp: Pha ngay cho đám đàn ông một ấm nước trà. Các đức ông chồng đang say sưa cuộc sát phạt! 
         Và tôi, dõng dạc từ chối: 
         - Không! Hết trà! Hết nước sôi!