Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Chuyện người có bộ óc vàng

Alphonse Daudet
Dịch giả: Lê Thanh Hà 
Tặng bà đòi kể chuyện vui.
Thưa bà, tôi cảm thấy như có điều ân hận khi được đọc thư bà. Tôi tự trách mình đã để cho những chuyện của mình đượm hơi nhiều màu tang tóc, và tôi hứa hôm nay sẽ kể bà nghe một điều vui, vui đến điên lên được.
Thực ra, tại sao tôi lại có thể buồn được nhỉ? Tôi sống cách xa sương mù Pari hàng ngàn dặm, trên một ngọn đồi rực rỡ nắng vàng, giữa xứ sở của tiếng trống và rượu nho hương. Quanh nhà tôi, chỉ toàn là nắng và nhạc; tôi có dàn nhạc của chim bạc bụng, những cuộc hợp tấu của chích chòe; buổi sáng chim mỏ nhác cất lời ca: Curơli! Curơli!, buổi trưa đến lượt ve sầu; rồi tiếng tiêu của mục đồng và tiếng cười của các cô gái tóc nâu xinh đẹp vang lên trong vườn nho... Thực vậy, chọn nơi này mà nghiền ngẫm sầu tư thì chẳng đúng được nào; lẽ ra tôi phải gửi đến các phu nhân những áng thơ hồng và những chiếc lẵng chứa đầy truyện diễm tình. Nhưng không! Tôi còn ở gần Pari quá. Ngày nào Pari cũng đem lại cho tôi, đến tận hàng thông của tôi những mảnh tình buồn của nó...