Thứ Hai, 12 tháng 1, 2015

Đừng hỏi tại sao!…

Nguyễn Thanh Cường
Ngày mới “phỏng dái”, Y vào Xì Gòng lúc mới 4 tuổi.
Cha dắt Y về ở 59 Lý Tự Trọng (đối diện tòa nhà VinCom bây chừ).
Y sướng lắm, ngoài cổng thì có lính gác, trong phòng thì mát lạnh (mấy thằng Phú Lang Sa xây nhà hay thiệt, hông có máy lạnh, cũng chẳng cần quạt… vậy mà trong phòng lúc nào cũng mát, mát lạnh).
Cái sướng nữa là tòa biệt điện này có 1 nhà kho, trong kho thì đủ các loại máy móc dây nhợ lùng nhùng, Y không dám rớ!
Nhưng Y biết mấy món mà Cha Mẹ Y cực kỳ quý khi còn ở ngoài Hà Nội!
Đó là mấy bộ… xích, líp, moay-ơ của xe đạp, Y đã chứng kiến Cha y tỉ mỉ lau chùi 1 cái líp xe đạp, gói giấy dầu rồi cất kỹ trong thùng gỗ thông, loại thùng đạn mà ngày xưa các đồng chí “4/16″ viện trợ cho Bắc Việt đánh Mỹ!
Bây giờ thì Y tha hồ mà tháo xích líp, bạc đạn… ra mà làm đồ chơi, Y sướng lắm…
“Tạch” một phát, Cha Y đi công tác, Y không thể ở nhà một mình được.
Thế là Cha dắt Y về giao cho… Má (!)